Posts

Showing posts from August, 2017

Your burdens I'll bear

Your burdens I'll bear, đó là những gì người mà Ngọc yêu nhất từng nói. Hôm nay cứ nghĩ đến câu này, hì. Hôm nay, mình rất khờ. Mình thực sự không biết đối mặt như thế nào, mình đã đến đó, đi thật lâu thật lâu và suy nghĩ. Cứ đi rồi đi rồi đi, mà thực sự mình trống rỗng à. Thật là may, thời gian như vậy qua rất nhanh. 9h tối mình đứng một góc để nhìn về bãi xe, hi vọng là thấy được, tuy ko thấy nhưng mà ko sao hehe, mình ổn hơn mà. Có điều một lúc đi dọc khúc Lê Lợi, ngồi lên vỉa hè Taka, tự nhiên bao nhiêu ấm ức chảy thành nước mắt, có anh điều hành của Mai Linh đứng trước mặt ngẩn người. Sao em khóc vậy, bị đau gì hả. Vậy là tự nhiên đứng dậy đi thiệt nhanh, bộ dạng lúc đó thiệt là gớm. Mình cứ đi cứ đi, chảy cho hết nước mắt, là xong. Mình biết mình sẽ giận bản thân lắm, nhưng mà cho mình một thời gian nhe, mình sẽ ổn lại thôi mà. Mình không muốn xuất hiện trước mặt người đó một cách thương tâm như vậy. Mình muốn vui vẻ. Sẽ ổn mà, Ngọc sẽ ổn mà.